Breaking News
Loading...
Tuesday, January 6, 2015

Info Post


Đêm 30 tết.

“Mình chia tay đi anh”
Giọng nói quen thuộc phát ra từ chiếc điện thoại làm tim tôi như nghẹn lại, Mai… người con gái tôi yêu suốt 6 năm trời đã phũ phàng đá tôi như thế đó. Vẫn với tính cách lạnh lùng của mình, tôi không hỏi lý do tại sao em lại chia tay, chỉ im lặng “ừm” một tiếng. Tắt điện thoại, trong đầu hiện lên bao dòng suy nghĩ… chắc tại mình ít nói, tại mình không quan tâm em nhiều hơn, tại mình lạnh lùng không ấm áp như bao chàng trai, tại mình… Thở dài mở tủ lấy chai rượu cùng ít đá nhâm nhi với bao câu hỏi. Thôi em không yêu nữa thì chia tay, thế thôi… Một đêm giao thừa lạnh lẽo.

Mùng 1.

“Cậu mừng tuổi con này, hay ăn chóng lớn nhé” Nhìn cô cháu gái tíu tít cảm ơn lòng như ấm lại, chợt chạnh long, tôi rất thích con gái. Ngày xưa hay thủ thỉ với Mai rằng “sau này em sinh đôi cho anh 2 cô công chúa nhé”… nhìn nụ cười hạnh phúc của em khi đó, không ngờ rằng có một ngày chính em lại từ bỏ mình. Cuộc sống thật là không thể đoán trước được điều gì. Lòng lại chùng xuống và lại làm bạn với rượu.

Mùng 4. Gặp em!

Vèo đã hết 3 ngày tết, tôi cũng chỉ loanh quanh ở nhà chả đi đâu… Điện thoại rung… tôi vồ lấy nó hy vọng là em, không phải… đó là Vũ, thằng bạn tốt của tôi, ai đó có thể bỏ tôi chứ không bao giờ là nó, ha ha cứ như là 2 thằng gay vậy. Và nó cũng đã biết chuyện tôi và Mai chia tay. “Ê cu, tối ra Đồ Sơn giải đen thôi” giọng nói đầy nhắng nhít của nó vang lên trong điện thoại.
- Mùng 4 thì có gái cho mày chơi à? Tôi vặn lại.
- Đm ngoài đấy mở cửa cả năm làm mẹ gì có ngày nghỉ, he he.
- Đù, đc rồi tối ra mà không có ma nào bố cắt chim mày.
- Ha ha, tối nhé. Để tao rủ mấy thằng Sơn, Thắng, Đạt.
- Ờ rủ đê, mà tết nhất chắc mẹ gì chúng nó đã đi, còn hú hí với bồ nữa chứ.
- Đm bọn nó máu vãi ra, không lo.
Tiếng cười khả ố của thằng bạn trong điện thoại làm tôi cũng vui lại, trên đời bạn bè là nhất. 4 thằng vừa rồi là 4 thằng chơi với tôi từ năm cấp 3, không có chuyện gì của thằng nào mà 4 thằng còn lại không biết. Anh em trong nhà cũng không thân được như vậy.
Tối hôm đó phóng xe ra bến xe Cầu Rào, nơi bọn tôi thường tập trung để đi “giải trí”. Đến nơi đã thấy 4 thằng đứng đấy rồi. Tôi chào.
- Chào mấy cu, đến sớm vậy, không vào gửi xe đi còn bắt taxi.
- (Đạt) Đm hôm nay taxi nghỉ mẹ hết rồi, ae phóng xe ra thôi
- (Vũ) Hết buồn chưa con trai.
- (Tôi) Con cái nồi, ae đi thôi.
5 thằng điên mùng 4 tết phóng xe ra Đồ Sơn đi chơi gái, ha ha. Trời thì lạnh sun cả trim, cảm giác phóng xe 20km để ra ngoài đấy thật thốn. Thằng Sơn ngồi sau xe tôi ôm chặt cứng vì lạnh, nếu đi giữa phố chắc mọi người sẽ tưởng 2 thằng gay nhưng với đám bạn thân thì còn làm nhiều trò hơn thế. Sơn nói với tôi.
- Chia tay con Mai chắc mày muốn chết lắm.
- Muốn chết cái mẹ gì, không yêu nữa thì thôi, bố cần chắc. (Mồm nói thế chứ trong lòng đau hơn cắt)
- Đm tao lạ gì mày, chắc hôm đấy khóc cả đêm chứ gì, ha ha.
- Khóc cmm, im đi thằng tró.
- Thôi yêu mẹ nó tao đi, tao cho mày thông ass.
- Vạch cụ mày ra.
2 thằng troll nhau chả mấy chốc là đến cửa bộ (chắc mọi người biết hết là bộ gì). Hôm nay bộ vẫn làm, he he. Tết nhất có khác, tưởng lạc vào chùa bà đanh, vắng vẻ vãi, không như mọi lần kẻ ra người vào tấp nập như đi hội. Tiếng chèo kéo khách cũng thưa thớt chứ không như mọi ngày. 5 thằng phi xe vào nhà nghỉ quen thuộc. Chúc tết anh chị chủ xong. Ngồi đợi mấy thằng điều gái, 5 thằng ngồi chém gió.
- (Sơn) May thế hôm nay vẫn mở cửa.
- (Đạt) Gái nó về quê gần hết cmnr, vắng vãi.
- (Thắng) ít nhưng chất, hôm nay toàn mấy em yêu nghề mới ở lại thôi,ae yên tâm đê. He he.
- (Vũ) Hôm nay cho thằng Tuấn chọn đầu tiên nhé, ae không giành hàng của nó. (Quên không giới thiệu, tôi tên Tuấn)
- (Tôi) Đm thích là vào thôi nhường nhịn cái mẹ gì, tao vừa mắt em nào thì tao vào.
Ngồi một lúc thì thằng điều gái cũng dẫn một lúc 4 em vào giới thiệu mấy em này ngoan chiều, vú to làm tính giỏi bla… bla. Ngẩng mặt lên thấy 2 em trắng trẻo được gái và 2 em xấu kinh khủng. 2 em xinh gái thì ko phải khẩu vị tôi thường chọn và 2 em xấu gái tất nhiên éo thằng nào chọn rồi. 2 thằng Sơn và Thắng đứng dậy dẫn 2 em xinh gái vào phóng. Thằng điều gái lại đi tìm gái tiếp khắp trong bộ, lúc sau dẫn về một em… mà không phải em phải gọi bằng cô mới dung, máy bay hạng nặng thế này thì tôi chịu. Thằng Vũ đứng phắt dậy khoác vai em… à nhầm cô ấy vào phòng quay lại nháy mắt với tôi. Tôi và thằng Đạt mặt thộn ra. “Cái định mệnh thằng này đổi món lái máy bay à” Đạt nói thầm với tôi. Tôi chỉ biết cười. Ngồi một lúc thì thằng Đạt cũng chọn được hàng cho mình và vào phòng rồi. Lúc đó chỉ còn mỗi tôi ngồi lại. Trong đầu tôi hình bóng Mai là quá lớn, chắc là tôi đang đợi một ai đó giống em đi vào. Nhưng làm gì có chuyện đó nhỉ… Haiz. Thằng điều dẫn tiếp một lúc 3 em nữa vào để tôi chọn. Tôi thấy một em rất xinh gái, mặt mũi hiền lành mắt đeo kính trông rất giống cô giáo. Em mặc áo khoác nên không soi được được số đo các vòng. Nếu gặp ngoài đường thì ai dám bảo em là cave. Đúng là gặp ngoài đường thì sao mà biết được ai là cave cơ chứ. Tôi đứng dậy chỉ tay về phía em. Em ngước mắt lên nhìn tôi chợt em mở to 2 mắt quan sát như phát hiện điều gì rồi lại cụp mắt xuống bẽn lẽn đi sau tôi. Tôi nghĩ “bình thường mấy em cave ngoài này em nào cũng bạo sao em này có vẻ nhát thế nhỉ, chắc mới làm hay gì đấy”.
Bước vào phòng, tôi dựa lưng vào thành giường nhìn em cởi đồ, lần này mới được ngắm thân thể em. Cặp vú không to lắm nhưng vểnh lên đầy kiêu khích với 2 núm vú màu nâu nhạt. Vòng eo con kiến kết hợp với bộ mông tròn căng làm tôi nuốt nước miếng. Tôi là tín đồ của vòng 3 nên thích lắm. Em có dáng người nhỏ bé cao tầm 1m55. Trời lạnh thấy em cũng run run. Tôi tiến lại gần đưa tay định xoa nắn cặp vú thì em gạt phắt tay tôi ra ko cho sờ. Ôi mẹ ơi lần đầu đi chơi gái mà gái không cho bóp vú. Cái thể loại gái gì thế này. Tôi hơi ngạc nhiên, phải mấy thằng bạn tôi thì đã đuổi ra ngoài cmn rồi. Nhưng tôi vẫn kệ, sau một thoáng ngạc nhiên tôi vẫn bóp lấy 2 cặp vú em thật nhẹ nhàng. Nhìn mặt xem thái độ thế nào thấy em đang nhăn mặt khó chịu. Đù má đi mua vui mà chuốc bực vào người thế này. Tôi cũng hết kiên nhẫn bảo em mặc quần áo vào đi ra ngoài đi. Con bé cúi gằm mặt lẩm bẩm “chơi thì chơi đại đi còn đuổi”… Oh shit, chơi đại cái mẹ gì với cái thái độ đấy. Tôi mở cửa phòng bước ra ngoài thì em ấy níu áo lại. Tôi quay lại thấy con bé mắt rơm rớm. Lại clg nữa thế này. Con bé kéo tôi vào phòng đóng cánh cửa lại ôm chặt tôi. Mặt tôi lúc đó ngơ cmn ngác. Vẫn đứng giữa phòng để em ôm. Tôi không biết phải nói gì thì em lên tiếng
- Em xin lỗi, tại…
- Tại cái gì? Tôi hỏi
- Tại… anh giống người yêu em ở quê.
Tôi nghĩ “đm lại cái lý do củ chuối này”, em lại nói tiếp.
- Nhưng thằng đấy nó lừa em nên em hận nó.
- Hận nó nên hận cả anh à?
- Không, em xin lỗi, tại anh giống quá.
- Ờ.
Đây là lần đầu gặp cái tính huống oái oăm thế này khi đi chơi gái. Tôi đẩy nhẹ em ra. Nước mắt bôi đầy lên áo tôi, em mở bóp lấy giấy lau áo cho tôi. Trong lòng tôi lúc đó chợt có chút thương hại, tôi lấy tay lau những giọt nước mặt đọng lại trên khuôn mặt em. Bất ngờ em níu đầu tôi xuống đặt một nụ hôn lên môi tôi. Khá bất ngờ với nụ hôn đó tồi định đẩy em ra nhưng em vẫn ghì chặt đầu tôi. Em khẽ buông ra rồi nói với tôi “em xin anh, hãy hôn em đi, em xin anh đấy”. Giọng như sắp khóc nữa đến nơi. T từ trước tới h không có khái niệm sẽ ăn cháo lưỡi với một ả cave. Nhưng tính tôi dễ siêu lòng, thấy em nói vậy thì cũng buông xuôi. Tôi đặt lên môi em một nụ hôn sâu, lưỡi tìm lưỡi, môi tìm môi. Tôi và em hôn lâu lắm, tại em giữ chặt đầu tôi mà. Tay tôi không ngừng xoa bóp cặp mông căng tròn của em. Em đẩy tôi ra lườm rồi nói, “cái tay anh hư thế”. Tôi vật em ra giường cởi quần áo, cu tôi căng cứng vì được em kích thích bằng tay. Môi chúng tôi vẫn dính chặt với nhau. Dù gì cũng hôn rồi, thôi kệ. Em trườn xuống định đặt con cu tôi vào miệng. Tôi cản lại kéo em lên, để miệng đấy để anh hôn. Chắc tôi nghiện hôn với con bé này mất rồi. Em mỉm cười môi lại quấn chặt vào môi rôi. Em lấy cái bao trong bóp ra ***g vào cu tôi. Tay tôi luồn xuống xoa nhẹ bím của em, ôi nước ra lênh láng đầy tay tôi, tôi bất ngờ vì lần đầu tiên gặp một em cave nhiều nước như vậy, bình thường các em cave phải dùng cả thuốc bôi trơn khi đi khách nhưng em thì quá trời là nước. Như một thói quen, tôi đặt cu tôi đúng khe nhấp nhẹ vào… lại một điều bất ngờ nữa, bím em bót quá. Như có liều thuốc kích thích, tôi dập như cái máy vào bím em. Em nhăn mặt rên khẽ. Tôi lại cúi xuống hôn em. Hông tôi vẫn lên xuống đều đặn… không kìm đc nữa tôi xuất mạnh. Gục xuống người em thở hổn hên, nói thầm vào tai em “em tuyệt thật”. Em lấy tay xoa những giọt mồ hôi đọng lại trên lưng tôi. Chúng tôi cứ nằm như vậy một lúc. Tôi nằm ra giường ngửa mặt lên nhìn trần nhà. Với ánh sáng hồng dịu tràn ngập căn phòng tôi cũng thấy lòng ấm lại. Tôi và em vào nhà tắm làm vệ sinh sau cuộc mây mưa. Em chăm sóc tôi như người tính vậy, khác với hồi nãy, lúc này em không nói gì cả. 2 chúng tôi mặc xong quần áo định ra ngoài em lại ôm tôi lần nữa, lại níu đầu xuống và hôn tôi. Em mượn điện thoại tôi rồi nháy số vào máy em. Em nói.
- Nụ hôn của anh ngọt như kẹo ấy, em nghiện nó mất rồi.
Nói xong em bước ra ngoài bỏ tôi lại với bao cảm xúc trong đầu. Bước xuống dưới phòng khách thấy 4 thằng đã ngồi đấy, thằng Vũ chửi tôi “đmm làm cái mẹ gì mà lâu thế mày”. Tôi chỉ cười. Thanh toán tiền xong khi về tôi để thằng Sơn chở tôi, tôi ngồi sau. Đi đến đầu bộ tôi thấy em bước vào một nhà nghỉ khác. Trên quãng đường về chợt điện thoại rung lên. Có một tin nhắn.
- Cảm ơn anh về ngày hôm nay, lâu lắm rồi em mới được có một nụ hôn ngọt ngào đến vậy. Ăn nhiều vào cho béo nha, anh gầy lắm chàng thư sinh của em ạ. Hi. (Tôi cao 1m75 mà chỉ nặng 55kg nên trông như nghiện, được cái trắng trẻo lại đeo kính nên rất thư sinh)
Mùa đông giá lạnh mà được gái quan tâm thế nên tôi vui lắm miệng cứ mỉm cười. Bỏ mẹ chưa hỏi tên em là gì, tôi lại phì cười và lắc đầu ngao ngán. Thằng Vũ đi bên cạnh thấy thế hỏi .
- Nhắn tin với con nào mà cười như thằng ngáo thế
- Ngáo cái đmm. – Tôi chửi
Tay bấm vội những dòng tin hồi đáp…

- Tên em à, Nhixxx (xxx là mã 3 số cuối tên em mà tôi đổi tên rồi nên tên ngoài bộ của em cũng không phải Nhi đâu, hì)
- Nhi chắc không phải tên thật em đâu nhỉ. Tên thật em là gì thế.
- Tên em xấu lắm, gọi em là Nhi được rồi.
- Ừ thì Nhi, mà hôm nay anh bất ngờ với thái độ xoay chóng mặt của em đấy.
- Em xin lỗi vì ban đầu làm anh khó chịu.
- Nhưng em tuyệt lắm. Lần đầu anh mới có cảm giác này đấy.
- Đàn ông các anh chỉ thế là giỏi, chắc anh ra ngoài này chơi nhiều lắm nhỉ, trông mặt hiền lành mà ghê gớm phết.
- Èo, thỉnh thoảng thôi làm gì mà nhiều.
- Anh ơi.
- Uhm anh đây.
- Trong người em cảm giác lạ lắm anh
- Lạ gì em?
- Chắc là em… à mà thôi anh ngủ đi muộn rồi, bye anh.
- Uhm, bye em.
Vất điện thoại ra một góc. Nằm vắt tay lên trán nghĩ ngợi linh tính. Sao một cô bé có ngoại hình như vậy phải đi làm cave, đúng là đời cái gì cũng có thể xảy ra. Không thể nhìn vào bề ngoài mà đánh giá được. Thở dài… Với tay lấy điện thoại check fb. Bạn có một lời mời kết bạn… Nhìn cái avatar đoán được đó là ai. Bảo Nhi, đó là tên fb của em. Sao mà em ấy biết được fb mình nhỉ… à số điện thoại. Ấn đồng ý, vào check fb em. Xem mấy ảnh em ấy tự sướng với mấy em làm cùng… có mấy em trông quen mặt chắc mình đi mấy em đấy rồi, he he. Có ảnh em chụp cùng hội bạn ở quê, dù chụp với ai nhưng em vẫn là người nổi bật nhất với khuôn mặt xinh xắn, rất lôi cuốn người đối diện. Rồi thấy ảnh em chụp cách đây 2 năm cùng với một thằng, lúc đó em ăn mặc đúng chất gái quê. Và em nói không sai tý nào, đó là thằng người yêu cũ của em giống tôi kinh khủng, cảm tưởng ảnh đó là tôi vậy. Mỗi tội thằng kia nó để đầu chôm chôm nhuộm đỏ và không đeo kính như tôi. Nhìn đúng chất trẻ trâu. Eo hiểu sao em bập vào nó để rồi nó lừa tính cho. Mấy thằng như thế mỏ dẻo như kẹo. Con gái đúng dại, yêu bằng tai thì chỉ có ngày chết… Lại thở dài. Bỗng có thông báo. Bảo Nhi đã thích hình ảnh của bạn. Đó là ảnh tôi cởi trần nhảy xuống hồ nước ở Lựng Xanh , hôm đấy đi chơi với mấy thằng bạn trời đánh. Và em cmt bức ảnh đó “Trông xương sườn kìa, hi hi”. Tôi bật cười, không cmt lại và chỉ like cái cmt đó của em. H cũng đã 2h sáng, tôi thiếp đi tay vẫn cầm chiếc điện thoại.
Rung… rung… chiếc điện thoại rung bần bật. Uể oải nhấc mấy
- Alo
- Lô cmm, dậy đi chơi đê, tết nhất ngủ ít thôi, dậy sớm cho đời thêm dài (Giọng thằng Vũ éo lẫn đi đâu được)
- Đi chơi gì giờ này, mới có… 6h.
- Mẹ cái thằng lười này, dậy cmm đi, tao qua đón mày h.
Định mệnh tết nhất ngủ nướng tý cũng hành. Tôi uể oải bước vào nhà vệ sinh.
Điện thoại rung… “Xuống dưới nhà đi mày, anh em đang đợi” – Giọng Vũ vang lên trong điện thoại. Tôi xuống mở cổng thấy một con xe Inova đỗ trước cổng. Thằng Vũ thò đầu ra.
- Lên xe đi, ae đi Chùa Hương.
- Vãi cứt, bất ngờ vậy mày.
- Bất ngờ éo gì, thích là lên đường thôi.
- Bố mày đã chuẩn bị cái mẹ gì đâu.
- (Đạt thò đầu ra) Chuẩn bị cái đéo gì, sáng nay thằng ml Vũ qua đón tao, tao cũng bất ngờ bỏ mẹ ra đã chuẩn bị gì đâu.
- (Vũ) Đồ lễ tao mua hết rồi, lên xe đi.
Tôi leo lên xe chui vào thấy mấy thằng trời đánh còn lại đang ngủ gật. Xe bon bon chạy êm ru, tôi leo lên cũng ngủ luôn. Đang ngủ ngon bỗng xe phanh cái kít, hoảng hồn tỉnh dậy. Nghe thấy tiếng bác tài chửi. “Đm con chó chạy qua đường, tý nữa thì cán bét nhè”. Thằng Thắng cũng lầm bầm chửi “Đm con chó” rồi quay mặt ngủ tiếp. Lúc này tôi tỉnh rồi ngồi nhìn mấy thằng vẫn say ngủ muốn đấm cho mỗi thằng 1 cái nhưng sợ chúng nó dậy thông ass cho lại khổ. Lôi điện thoại ra định nt cho em nhưng nghĩ lại h vẫn còn sớm em chắc vẫn ngủ chưa dậy nên thôi. Lại vào fb… thấy một dòng stt của Bảo Nhi từ đêm qua. “Vẫn khuôn mặt tôi hận đến xương tủy đó nhưng sao anh ấm áp đến lạ kỳ, có lẽ em…” vẫn lại cái dấu 3 chấm đó. Tôi cũng lờ mờ đoán nội dung còn lại là gì nhưng vẫn không chắc. Lục lại mấy bức hình của em để ngắm, copy 1 cái đẹp nhất về điện thoại.
“Con nào xinh thế mày” Giật mình thấy thằng Vũ đã dí mặt vào điện thoại của tôi soi rồi. Vội tắt điện thoại, tôi đáp.
- Con bé trên fb ấy mà, thấy xinh gái click vào xem thôi.
- Có thế sao mày giật mình tắt điện thoại.
- Éo thích mày soi.
Thằng Vũ ko nói gì chỉ mỉm cười. Không biết nó có biết em không nữa. Xe chạy 1 lúc thì cũng tới nơi. Bọn tôi lục đục thuê nhà nghỉ. Cả lũ nằm chềnh ềnh ra giường. Thằng Vũ giục “mấy con lợn này không bê đồ vào mà nằm đấy”. “Nghỉ tý, đi từ sáng sớm chưa nghỉ ngơi gì mệt chết bà” Thắng làu bàu. Thế là tôi dậy bê đồ vào phòng cùng thằng Vũ. Cả lũ nghỉ ngơi ăn uống đến chiều thì ra bến Đục. Giờ mới mùng 5 tết nên chốn này vẫn còn vắng, không đông như mùa lễ hội. Nhớ ngày trước đi Chùa Hương vào mùa lễ chen nhau đến bẹp ruột làm tôi tởn đến già.
Ngồi thuyền giữa dòng suối Yên với làn nước trong xanh, cảnh vật nơi đây thơ mộng quá. Mấy thằng bạn lắm mồm suốt ngày chửi nhau như đàn bà vang một góc suối. Tôi ngồi lặng im ngắm nhìn cảnh vật chùa Hương. Lòng thanh thản đến lạ… Điện thoại rung lên… là em.
- Alo anh nghe.
- Anh ui, em nhớ anh.
- Uầy, mới gặp nhau tối qua mà đã nhớ (tôi nói khẽ)
- Em không biết nữa. Nhớ là nhớ thôi.
- Hì, nhớ cái gì của anh.
- Anh này xấu tính, em nhớ nụ hôn của anh, được chưa (em nói to làm mấy thằng bạn tôi chú ý)
- (Đạt) Á à cái thằng cứt này nói chuyện với em nào.
- (Vũ) Định mệnh tao nghi từ lúc trên xe rồi thằng chó.
- (Sơn hét to) em ơi thằng này nó gay đấy.
- (Tôi) Cái đệt – quay ra nói nhỏ với em: Mấy thằng bạn anh nó quấy quá. Khi khác nói chuyện em nhé.
- (Em Nhi) Hi hi, bạn anh vui thế, mấy anh hôm qua hả?
- (Tôi) Uhm, chúng nó đấy. Tý anh gọi lại em nhé.
Tắt điện thoại quay lại lườm mấy thằng khốn. Thằng Thắng kẹp cổ tôi, “thằng Tuấn nó giấu ae ơi, quẳng nó xuống suối thôi” mấy thằng kia hùa vào đấm tôi huỳnh huỵch “giấu này, giấu này”, bị nện trận nhử từ, tôi nằm giữa thuyền thở hổn hển. “Đm mấy thằng chó”, tôi chửi. Rồi cũng đến chân chùa Hương. Bọn tôi vừa leo vừa chém gió chả mấy chốc lên đến chùa Thiên Trù, cả lũ chụp ảnh rồi vào dâng lễ. Chơi ở đây chán chê cả bọn lại leo tiếp lên động Hương Tích, lần này quãng đường leo khá dài nên thằng nào thằng nấy thở bằng tai. Mãi mới tới nơi, lên đến đỉnh chụp 1 kiểu ảnh sau lưng là núi non hung vĩBức ảnh đó tôi khá thích vì chụp cả 5 thằng. Tôi up ngay lên fb. Bọn tôi vào dâng lễ xong xuôi rồi chạy loanh quanh chụp ảnh. Bỗng thằng Đạt hét lên như phát hiện đc điều gì đó. Quay ra thấy nó cầm điện thoại rồi nói "ae ra đây xem này". Bọn tôi chạy lại chúi đầu vào đt của nó. Đó là bức hình tôi vừa up lên fb, nhưng bên dưới là dòng cmt của em "anh đi chơi vui vẻ nhớ về mua quà cho em. Hi."
- (Đạt) con nào đây, sao tao chưa gặp bao h.
- (Vũ) cái con vừa gọi điện chứ còn con nào nữa.
- (Sơn) ê Đạt mày click vào xem mặt nó đi.
Cũng may fb em để chế độ ẩn người lạ nên mấy thằng cứt chỉ soi đc cái avatar với cái ảnh bìa.
- (Thắng) xinh thế mày. Nhưng tao trông quen lắm. À đúng rồi con bé này ở ngoài bộ đây.

Mấy thằng quay ra nhìn tôi "con hôm qua mày đi hả". Tôi gật đầu " ừ. nó đấy".

- (Vũ) tao biết mày mới chia tay bạn gái. Nhưng mày đừng có tình cảm với loại gái đó chứ.
- (Tôi) ai bảo mày tao có tình cảm. Nó xin số tao rồi add fb thôi chứ có cái mẹ gì mà căng.

Mấy thằng nhìn tôi và tôi biết chúng nó nghĩ gì bởi vì bọn tôi đã quá hiểu nhau. Nhưng sự thật tôi cũng đâu có ý định sẽ yêu Nhi. Nói chuyện cho bớt cô đơn thôi. Trong tim tôi thì Mai đã chiếm 1 phần quá lớn rồi. Tôi chỉ coi Nhi như một người em. Mà đã quất em rồi thì em cái mẹ gì nhỉ. Tôi cũng chả biết mối quan hệ này là gì nữa. Tôi vẫn có định kiến về nghề cave của em. Em chỉ là cave... Tôi thấy tiếc.
Cả lũ kéo nhau xuống. H chúng nó lại sôi nổi như chưa có chuyện gì xảy ra vẫn troll nhau. Bỗng Vũ khựng lại.
- Tuấn ê. Đừng nhìn gì cả cứ đi thẳng thôi.
Tính người Việt Nam là càng cấm càng làm, tôi đưa mắt nhìn xung quanh. Mắt tôi mờ đi, là Mai. em đang khoác tay một lão hói đầu ngoài 40 tuổi cùng nhau có những cử chỉ thân mật. Tôi biết đó ko phải bố em vì ông ấy đã mất rồi. Âu yếm thế chỉ có thể là người tình. Tôi định đứng trước mặt bọn họ để làm cho ra nhẽ, nhưng mấy thằng bạn đã kéo tôi đi. "Kệ cm chúng nó đi, tiếc gì cái con đào mỏ đấy. Nó yêu tiền thôi, tao thấy nó đi với lão ta từ khi vẫn yêu mày cơ". Không tin vào tai mình, tôi gầm lên "đkmm sao giờ mày mới nói". Tôi vùng ra nhưng bọn bạn vẫn giữ chặt. "Bỏ đi mày, loại gái đấy đừng tiếc, tao biết có ngày nó nói sẽ bỏ mày nên tao cứ để mọi việc xảy ra thế. Nói cho mày rồi mày quyến luyến éo dứt được nó". Tôi cũng buông xuôi hạ giọng "Thằng ngu mày nói với tao sớm thì tao tự bỏ nó rồi. Chứ éo phải đợi đến hôm nay mới biết lý do. Xin lỗi vừa nãy tao hơi mất bình tĩnh."
Suốt quãng đường về tôi im lặng. không có tâm trạng đâu mà chém gió với mấy thằng bạn. Về đến Hải Phòng cũng đã muộn. Cả lũ đi ăn đêm rồi ai về nhà nấy. Tắm rửa xong nằm vật ra giường. Chả buồn làm gì nữa. Điện thoại rung. Tôi uể oải bắt máy mà ko nhìn xem ai gọi.
- Alo.
- Em đây anh. Giọng anh sao chán nản thế?

- Em đây, giọng anh sao chán nản thế?
- Uhm, Nhi kute đấy à (tôi cố trêu để em không biết tôi đang buồn)
- Eo ôi, kute gì anh. Hi. Mà bảo gọi lại cho em sao anh ko gọi làm em đợi mãi.
- Anh… anh…
- Em nghe giọng anh là biết rồi, anh đang có chuyện chứ gì, xì. (cô nhóc tính ý quá)
- Uhm, anh không được vui.
- Sao không vui, kể em nghe đi.
- Chuyện tình cảm ấy mà, anh không muốn nhắc. Qua rồi thì thôi.
- Giá em ở bên anh lúc này, em sẽ chiếm lấy đôi môi ngọt như kẹo của anh.
- Ha ha, anh cũng mong thế.
Chợt trong đầu tôi lóe lên một suy nghĩ.
- Hay là anh ra ngoài đấy với em nhé – Tôi nói
- Nhưng mà… muộn rồi anh.
- Muộn gì, anh ra đấy.
- Nhưng em về quê rồi.
- Thế hả, thế quê em ở đâu?
- Lạng Sơn anh ạ.
- Uầy, xa nhỉ.
- Vâng.
- Nhi này.
- Dạ. (yêu vãi đái)
- Hay là anh về quê em chơi nhé. (thất tình nên đầu óc tôi lú cmnr, đưa quyết định khá là vội vã)
- Hả… anh về quê em á, thật không anh.
- Thật đọc địa chỉ đi em
- Dạ… dạ… anh đến thành phố Lạng Sơn em sẽ đón anh, mà anh đừng về quê em, đi xa vất vả anh ra, em sẽ sớm ra với anh mà.
- Thôi ngủ đi em, bye em. Ngủ ngon nhé.
- Dạ vâng, bye anh. Nhớ anh!
Thở dài, chợt nghĩ, sao mình quyết định vội vàng thế. Nhi có phải người yêu đâu, hay là mình… Không, không phải, làm mẹ có chuyện mình đi thích 1 đứa… Không, không được nghĩ em ấy là cave. Trong đầu tôi những dòng suy nghĩ nối tiếp nhau đầy mâu thuẫn. Không thích em ấy thì quyết định về quê em làm gì. Mở điện thoại check fb. Thấy một dòng stt em mới up lúc chiều. “Sao lại khuôn mặt đó chứ, sao tôi lại yêu người mang khuôn mặt đã làm tim tôi tan nát?” Yêu hả, yêu, ha ha. Tiếng yêu sao em nói dễ dàng vậy chứ? Em biết gì về tôi mà em viết là yêu tôi? Em biết tôi biết em là cave mà sao vẫn yêu? hàng loạt câu hỏi chạy trong đầu tôi. Tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Sáng hôm sau dậy rõ sớm, chả cần ai gọi. Tôi quyết định đi LS trong hôm nay. Không biết nên đi phương tiện gì nhỉ, ra bến bắt xe sao. Và một sự quyết định điên rồ nhất… tôi sẽ đi xe máy. Với tấm bản đồ trên điện thoại thì ngại gì không phượt một chuyến nhỉ, tôi tự nhủ. Trời khá lạnh nên tối quần áo khăn khố đóng đầy đủ. Sau lưng là một balo quần áo, tôi định tới đó vài ngày tiện thể du lịch luôn. Bon bon trên con AB lòng đầy mâu thuẫn, với ý nghĩ “không yêu sao phải khổ thế” cứ quanh quẩn trong đầu, thôi kệ ra sao thì ra.
Sau 8 tiếng lần mò thì tôi cũng đến được thành phố LS, điều thích thú nhất trên con đường đi tới đây là cảnh núi non hung vĩ. Trông thật thích thú, tôi như 1 đứa trẻ đi khám phá thế giới mới vậy, mọi thứ hoàn toàn xa lạ đối với tôi. Đứng trước chợ Đông Kinh, chả hiểu sao tôi mò được đến tận đây nữa, he he. Tôi rút điện thoại gọi cho em. Một giọng nhí nhảnh vang lên.
- Em đây anh.
- Em đang ở đâu đấy?
- Em đang ở nhà, nhớ anh muốn chết, sao cả ngày hôm nay không thấy gọi cho em, em gọi sao không bắt máy, anh ăn cơm chưa, anh đang làm gì ế…
- Hỏi từ từ thôi anh loạn.
- Vâng, nhớ anh quá!
- Anh đang ở LS này.
- Sao cơ! Anh đã ở Lạng Sơn rồi, đang ở bến xe nào em ra đón?
- Anh đang đứng trước chợ Đông Kinh này.
- Sao anh ra tận đấy. Đợi em xíu em ra liền.
Nhỏ cúp máy cái rụp chưa đợi tôi nói hết câu. Chắc đang vội chạy đến đón tôi. Ngồi quán nước đợi gần tiếng đồng hồ, cũng hơi sốt ruột vì phải đợi lâu. Điện thoại rung lên, là em.
- Anh đâu rồi?
Tôi đứng dậy nhìn xung quanh thấy em ngồi trên chiếc xe vespa màu vàng. Em mặc áo trùm dài qua mông, quần bó sát kiểu như quần tất tôn lên cặp đùi thon gọn của mình. Em đi đôi guốc cao màu trắng trông rất hiện đại. Tôi chạy ra chỗ em.
- Nhi ơi.
- Anh! (em xuống xe ôm chặt lấy tôi trước bao con mắt tò mò)
- Đến muộn thế, anh đợi em lâu rồi đấy.
- Tại xa mà, em xin lỗi. (em chu mỏ nũng nịu)
- Hì, lỗi lầm gì, đón anh là tốt lắm rồi, mình đi kiếm chỗ nào ăn đi.
- Lên xe đi anh, em chở.
- Anh đi xe máy lên đây mà.
- Cái gì!!! (em nói như hét) Anh điên rồi, sao không chạy xe khách, đi xe máy anh có biết là nguy hiểm lắm không.
- Sao đâu em. Anh vẫn nguyên vẹn nè. (tôi cười tươi dang rộng hai tay ra)
- Em ghét anh!!! Anh có mệnh hệ gì sao em sống nổi. Hức, hức. (Nhỏ nói như sắp khóc đến nơi)
- Thôi anh xin, anh xin (tôi ôm em vào ***g ngực, cũng như bao thằng đàn ông, tôi sợ nước mắt con gái)
- Hu hu, nhỡ anh gặp tai nạn thì em chết mất.
- Lau mặt đi em, mình đi ăn, gặp anh không vui sao mà khóc hoài.
Em lấy khăn trong bóp ra lau nước mắt, đúng là cô bé mít ướt, 2 lần gặp là 2 lần em rơi lệ. Tôi chạy vào quán nước lấy xe, em dẫn tôi vào một quán vịt quay. Vịt quay ở đây khá thơm, vì đang đói nên tôi cứ cắm mặt mà gặm, còn em thì nhìn tôi ăn tủm tỉm cười.
- Sao em không ăn?
- Anh cứ ăn đi, ngắm an hem no rồi. Hì.
- Em làm thế sao anh dám ăn nữa, hic.
- Em ăn cơm ở nhà rồi anh cứ ăn.
Ăn uống xong xuôi em dẫn tôi uống cà phê, quán bài trí khá gọn gàng và bắt mắt. Hai đứa vừa uống nước vừa hàn huyên tâm sự.
- Em ở với ai thế - tôi hỏi..
- Em ở với gia đình. Bố nè, mẹ nè, em gái nè.
- Nhà em biết em làm gì không.
- Biết sao được anh, em không nói và cũng không muốn nói, họ chỉ biết em làm ở Hải Phòng (mặt em thoáng buồn)
- Em vất vả rồi. (tôi định hỏi tại sao em xuống ĐS làm gái nhưng ngập ngừng lại thôi)
- Đời em cũng chỉ vứt đi, em sống đên bây giờ là cho em gái em thôi. Em không muốn nó phải đi theo vết xe đổ của em.
- Uhm…
- Em nhiều lúc muốn bỏ quách cái công việc chết tiệt kia nhưng nghĩ đến việc bỏ thì lấy đâu ra tiền mà nuôi em, bố em sửa xe, mẹ bị tai biến nằm một chỗ, nhà có em là thu nhập chính, bỏ nghề thì… hức… (mắt em đỏ hoe cúi xuống)
- Anh hiểu hoàn cảnh của em (tôi nắm nhẹ bàn ta nhỏ nhắn của em)
Trong đầu tôi rối bời, không rõ cảm xúc là gì nữa. Tôi chợt nghĩ đến câu nói “không nghe 4` kể chuyện” tôi thấy hơi chột dạ. Tôi đúng là thằng đểu mà.
- Anh muốn nghỉ ở đâu, em thuê nhà nghỉ cho anh nhé – em hỏi tôi.
- Anh về nhà em có được không?
- Hả, anh muốn về nhà em?
- Uhm (tôi gật đầu)
- Anh về bố em bắt anh ở lại làm rể thì sao? (Em mỉm cười)
- Anh sợ chắc, ha ha. (Nghĩ lại thấy khi đó ăn nói liều quá)
- Anh thì ghê gớm rồi. Mình về nha anh.
Tôi đi cùng em, đường xa lắm, ra đến ngoại thành thành phố, dân cư bắt đầu thưa thớt rồi. Em dừng lại ở một căn nhà cấp 4, có mỗi tầng trệt. Bước vào phòng khách tôi thấy bất ngờ vì đồ đạc nhà em khá sơ sài, giữa nhà kê một bộ bàn ghế gỗ đã cũ. Bố em đang ngồi xem tv thấy người lạ bước vào ông liền đứng dậy.
- (Em) Con chào bố, đây là anh Tuấn, bạn con dưới Hải Phòng .
- (tôi) Cháu chào bác! (Đưa bác túi hoa quả vừa mua làm quà)
- (Bố em) Chào cháu, cháu vào nhà ngồi uống nước, đến chơi với gia đình là bác vui rồi quà cáp gì cho tốn tiền. (Bác trai khá hiếu khách, bác cũng đã nhiều tuổi rồi, tôi đoán cũng gần 60)
- (Tôi) đáng bao nhiêu đâu bác.
Tôi ngồi xuống ghế đợi bác pha trà, còn em thì chạy vào buồng. Thấy thế tôi đứng dậy hỏi em “Mẹ em đâu?” “Trong này anh ạ.” Tôi đi vào buồng thấy mẹ em nằm trên giường. Em giới thiệu tôi với mẹ rồi về phòng, bà không nói gì chỉ nằm đấy mỉm cười gật đầu. Tôi hỏi thăm bác gái một lúc lâu thì ra ngoài phòng khách nói chuyện với bác trai. Nghe giọng điệu bác nói về 2 cô con gái thì bác tự hào về 2 đứa lắm. Một đứa thì học giỏi năm nào cũng được giấy khen, một đứa còn trẻ đã biết kiếm tiền về nuôi gia đình, nuôi em ăn học. Trong mắt bác ánh lên niềm tự hào làm tôi rất buồn cho em. À còn em gái em nữa. Đang thắc mắc thì có tiếng xe đạp phanh ngoài cửa. Tôi nhìn ra thấy một cô bé giống Nhi như tạc vậy.
- (Em gái Nhi) Con chào bố, ơ ai đây?
- (Bố Nhi) đây là anh Tuấn, bạn chị Hường, còn đây là bé Hồng con gái thứ 2 của bác (Bố Nhi quay ra nói với tôi, à mà giờ mới biết tên thật của Nhi là Hường, làm gì xấu mà cứ giấu)
- (Tôi) Anh chào em! Anh là Tuấn.
- Vâng! Chào anh.
Chào xong Hồng chạy một mạch vào buồng phía sau nhà, chắc đấy là phòng của 2 chị em. Ngồi chơi với bố Nhi một lúc thì Nhi đi ra, giờ em mặc bộ đồ ngủ dài tay trông rất dễ thương.
- Anh muốn xem phòng của 2 chị em em không?
- Có chứ.
Bước theo em, ngó vào phòng thì thấy cũng giản dị như căn nhà của em vậy, một chiếc giường đôi trải ga màu vàng của 2 chị em, một tủ quần áo khá lớn được đóng bằng tay, một chiếc bàn học có một dàn máy vi tính dành cho Hồng phục vụ việc học. Một bàn để mỹ phẩm của Nhi.
- Thôi muộn rồi, anh đi cả ngày mệt rồi nên ngủ sớm đi, ngồi xe máy lâu như vậy chắc anh nhức mỏi lắm, hay để em đấm bóp cho nhé.
- Thôi, làm gì có chỗ nằm.
- Giường em kìa.
- Thôi ngại chết, anh ra ngoài phòng khách đây.
Ra đến phòng khách thì thấy bác trai đã trải sẵn chăn gối ra ghế rồi, chắc bác được Nhi nhắc sắp chỗ ngủ cho tôi.
- Nhà chật cháu thông cảm ngủ tạm trên ghế một đêm nhé.
- Vâng, cháu dễ ngủ nằm đâu cũng được ạ.
Vệ sinh cá nhân xong, tôi cởi quần áo khoác bên ngoài ra mặc mỗi cái quần đùi cùng áo ngắn tay chui vào chăn được trải trên ghế. Bác trai tắt đèn về phòng ngủ cùng bác gái. Chắc Nhi cũng ngủ rồi. Mặc dù khá là mệt nhưng lạ nhà nên tôi vẫn khó ngủ, nằm mãi không ngủ được. Bỗng nghe tiếng bước chân tiến lại gần. Tôi giả bộ nhắm mắt. Mùi hương quen thuộc và tôi đoán là ai. Còn ai vào đây nữa, em lay nhẹ tôi. Thấy tôi vẫn nằm im chắc em nghĩ tôi ngủ rồi, tôi nghĩ trong bụng chắc em sẽ quay về phòng thôi. Nhưng không, em lật chăn lên, nhẹ nhàng chui vào nằm cạnh tôi như 1 con mèo. Đầu em áp vào ngực tôi nằm gọn trong lòng tôi. Lúc này tôi mới lên tiếng.
- Sao em liều thế? Không sợ bố ra à?
- Hi, em nhớ anh muốn chết.

- Sao em liều thế? Không sợ bố ra à?
- Hi, em nhớ anh muốn chết.
- Thế em nhớ cái gì của anh nào?
- Anh xấu tính, cứ trêu em.
- Anh hỏi thật mà.
- Nhớ cái này này...
Nói xong em trườn lên đặt vào môi tôi một nụ hôn, tôi hưởng ứng một cách mãnh liệt. Lưỡi chúng tôi xoắn chặt lấy nhau, tôi tham lam mút hết lưỡi và môi của em. Hai tay tôi xoa bóp mông em không ngừng. Tôi luồn tay hẳn vào trong quần mà xoa trực tiếp mông em. Hai tay em thì xoa khắp ngực tôi. Môi chúng tôi vẫn dính chặt với nhau, chúng tôi hôn lâu lắm. Xoa bóp mông em chán chê, tôi luồn tay ra phía trước vuốt nhẹ vào bím em. Một cảm giác quen thuộc, em ra quá là nhiều nước. Ngón tay tôi cong lên khều đúng điểm nhạy cảm nhất của em, người em như điện giật, em cắn môi tôi bật máu. Em liếm hết, mút mạnh môi tôi. Một tay tôi luồn xoa ngực, một tay tôi xoa bím em. Em rời môi tôi thở hổn hển. Em như mất kiểm soát, giữ chặt cánh tay tôi đang xoa bím em lí nhí "đừng anh, em sắp...". Tôi càng mạnh bạo chồm lên mút chặt môi em, tay xoa bóp mạnh bím em. Em rùng mình vì đang ra, hai mắt em nhắm nghiền, miệng vẫn đang dính vào miệng tôi nên không rên được. Tôi buông em ra là lúc em nằm xụi lơ, thở gấp. Tôi ôm em, em rúc đầu vào ngực tôi như 1 con mèo. Em ngước mắt lên nhìn tôi rồi hỏi "em giups anh ra nhé". Tôi im lặng gạt đầu. Em luồn tay vào trong quần tôi cầm lấy khúc gân đang cứng hết cỡ. Một luồng điện tê rần trong tôi. Tay em lên xuống nhịp nhàng, môi em lại tìm đến môi tôi. Em sục điêu luyện quá nên tôi chỉ cầm cự được 5 phút, thằng em chớ ra đầy quần tôi. Tôi rùng mình, cảm giác như trút bỏ gánh nặng.
- Bẩn hết quần anh rồi, sao h. - tôi hỏi em.
- Hi hi, anh ra nhiều thế lại chả bẩn.
- Thế em ra ít nhỉ? Ha ha.
- Quần em cũng bẩn mà. Đi xuống nhà tắm với em.
Em đứng dậy kéo tay tôi đi, tôi lẽo đẽo đi theo em xuống nhà tắm. Em bảo tôi cởi quần áo ra rồi chạy lên nhà, tôi bảo en lấy hộ quần áo trong balo. Lúc sau em đi xuống nhà tắm với trang phục của eva. Một tay em cầm quần áo, một tay em cầm phích nước. Em pha nước ấm rồi lấy khăn lau khắp người tôi, em rửa sạch sẽ thằng em của tôi, tôi chỉ việc ngồi đấy để em phục vụ tôi như một người vợ. Vợ à,, nghĩ đến đấy tôi bật cười, nụ cười đầy chua chát. Em hỏi tôi sao cười, tôi chỉ biết im lặng.
Hai chúng tôi làm vệ sinh xong chưa kịp mặc quần áo thì tôi lại kéo em vào lòng. Hai thân thể trần chuồng áp chặt vào nhau. Môi lại tìm môi. Tôi đẩy em dựa vào tường, cu của tôi đã tìm đến khe bím của em mà lách vào. Tay em vịn lấy cổ tôi, tôi nhịp thật nhẹ nhàng. Em rên nhỏ, tiếng rên em kích thích tôi mãnh liệt. Hai tay tôi đỡ hai chân em xốc lên, lưng em dựa vào tường làm điểm tựa, hai tay em vịn sau gáy tôi. Tôi nhấp nhanh dần, bím em ra nhiều nước đến nỗi rớt cả xuống đất. Bím em co bóp làm thằng em tôi đến giới hạn, nhưng tôi vẫn đủ tỉnh táo để buông em xuống, tôi rút cu ra khỏi bím em. Từng đợt tinh trùng vọt ra đầy lên bụng em, bắn cả lên ngực em. Tôi dựa vào em thở lấy sức. Hai đứa ôm nhau một lúc, tôi buông em ra, em lườm tôi một cái.
- Anh xấu tính, h lại bẩn hết cả rồi.
Nhìn em nũng nịu tôi lại muốn làm shot nữa, nhưng thôi, hơi sức đâu mà làm. Hai đứa tắm lại, mặc quần áo rồi leo lên ghế nằm. Em lại cuộn tròn trong lòng tôi như một con mèo. Em thủ thỉ.
- Em yêu anh ( đây là lần đầu tôi nghe em nói yêu từ chính miệng em)
- Anh biết.
- Em biết anh không yêu em chỉ vì em là...
- Suỵt (tôi đưa tay che miệng em không cho em nói tiếp) ngủ đi em.
- Dạ. À mà quà đi chùa hương đâu anh.
- Ặc, anh quên chả mua gì cả.
- Đồ xấu tính, ghét anh (em phụng phịu)
Tôi ngồi dậy kéo em dậy. Tôi tháo cái lắc bạc tôi đeo ở tay ra đeo vào tay em. Cái lắc theo tôi cũng chục năm rồi chứ chả ít.
- Đền em cái này nhé.
- Cứ như là anh trói em lại ấy. Hi hi.
- Trói cái gì chứ, em không thích à?
- Thích chứ, cái gì của anh em cũng thích hết.
- Cả cái đó hả? ha ha.
- Cái gì hả anh... à... cái anh này, vô duyên. Đang nói chuyện nghiêm túc mà cứ trêu người ta.
- Muộn rồi ngủ thôi em.
- Dạ.
Trời đã khuya lắm rồi, em cũng đã ngủ như con mèo trong lòng tôi. Và tôi cũng chìm vào giấc ngủ bỏ lại sau đó bao nỗi lo âu.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Nhi không còn nằm cạnh tôi. Bố Nhi cũng đã dậy và ra ngoài, với tay lấy chiếc điện thoại. Đã 9h rồi, thế mà Nhi không gọi tôi dậy. Làm vệ sinh cá nhân xong tôi đi kiếm em. Nhà không có ai, chỉ có mỗi tôi và mẹ Nhi ở nhà. Tôi lấy điện thoại gọi cho em.
- Anh dậy rồi à.
- Anh mới dậy, em đang ở đâu thế.
- Em đang đi chợ với cái Hồng. Anh đợi em xíu em về liền.
Vào trong buồng hỏi thăm bác gái một lúc thì Nhi và Hồng cũng về. Em xách lỉnh kỉnh một đống thực phẩm, chắc làm cơm tiếp tôi đây. Tôi chạy ra xách giúp em. Cái Hồng trêu tôi.
- Anh này ngũ kỹ nhỉ, sắp trưa rồi đấy, hi hi.
- (tôi) Hì, tại anh mệt quá nên ngủ nướng tý.
- (Hồng) Hôm qua anh làm gì mà mệt hả (Mặt cười gian)
- (tôi) Ơ...
- (Nhi) Con bé này xuống bếp đi, ở đấy mà nói linh tinh.
Tôi phụ xách đồ xuống bếp. Bếp nhà em chỉ có 2 cái bếp than tổ ong, không có bếp gas hay điện. Xong tôi kéo Nhi lại 1 góc.
- Sao sáng dậy không gọi anh.
- Trông anh ngủ dễ thương quá không nỡ gọi, hi.
- Cái con bé này...
- Em sao làm sao?...
Nói dứt mồm em vịn đầu tôi xuống, lại hôn... chúng tối lại quấn vào nhau
- E hèm... có trẻ con ở nhà đấy nhé.
Giọng của Hồng vang lên. Nhi xấu hổ đẩy tôi ra.
- Anh lên nhà đi, em nấu cơm.
- Để anh giúp.
- Không được, anh là khách, lên khà đi. (Vừa nói em vừa đẩy tôi)
Lên nhà ngồi xem tv điện thoại rung lên, là Vũ.
- Alo
- Lô cmm, mày lặn đi đâu mà hôm qua đến giờ không thấy mặt, không onl cả fb.
- Tao đi Lạng Sơn.
- Đm đi mảnh hả, sao không rủ.
- Rủ cái mẹ gì, đi có việc. Thế gọi có việc gì?
- Em nhớ anh, không gọi đc à (Nó giả giọng con gái)
- Nhớ cmm, thằng gay này.
- Đm mày quên hôm nay sinh nhật thằng Sơn à. Bố gọi nhắc mày nhớ.
- Ờ, thế hả, quên cmn mất. Tao sẽ về sớm nhất có thể.
- Về nhanh, thiếu mày mất vui...
Hôm nay sinh nhật thằng Sơn mà tôi quên mất, cầm điện thoại check fb giết thời gian... một stt của Nhi sáng nay. "Em sẽ không bao giờ quên được ngày hôm qua, cảm ơn anh vì đã bên em!". Haiz, con bé này lắm chuyện quá.
Ngồi chơi một lúc thì cũng đã đến trưa, Nhi với Hồng cũng làm cơm xong. Hai đứa dọn lên bàn khá là nhiều món. Bác trai cũng đã về, tay cầm chai rượu to. Quả này xong tôi rồi, hic. Hồng mang cơm vào buồng cho bác gái. Tôi ngồi uống rượu với bố Nhi. Hai bác cháu chén tạc chén thù, tôi cũng thấy phê phê rồi mà bác vẫn tỉnh như sáo. Bác kể chuyện yêu bác gái như thế nào sinh hai đứa con vất vả ra sao. Tôi ngồi nghe trong lòng thương cảm với hoàn cảnh gia đình Nhi, và tôi càng thương Nhi nhiều hơn. Suốt bữa ăn Nhi không nói gì, chỉ ngồi nghe tôi và bác trai nói chuyện và gắp thức ăn cho mọi người.
Cơm nước xong xuôi, bác trai vào giường nằm Tôi ra định phụ rửa bát với em nhưng em cứ đuổi tôi lên nhà. Rửa bát xong em rủ tôi vào thành phố đi tham quan. Tôi dậy, lấy xe chở Nhi vào thành phố. Nhi dẫn tôi quanh thành phố Lạng Sơn. Tạt vào quán kem mà em thích ăn. Đi vòng vòng một lúc mở điện thoại ra xem thì cũng đã 2h chiều. Tôi bảo em.
- Anh định ở đây vài hôm cơ nhưng hôm nay là sinh nhật thằng bạn anh nên anh phải về rồi.
- Thế hả anh. (giọng em hơi buồn)
- Đừng buồn nhé, mình sẽ gặp nhau nhiều mà.
- Vâng.
- Hì, em ngoan ghê.
- …
- Hay là em xuống Hải Phòng luôn với anh nhé (tôi hỏi)
- Anh cho em đi cùng thật hả anh (Giọng em rạng rỡ hẳn)
- Thế em đã đi hết tp HP chưa.
- Em chưa
- Em dẫn anh đi khắp LS rồi thì anh cũng phải dẫn em đi khắp HP chứ.
- Vâng, yêu anh thế!
Nhi vui lắm, suốt quãng đường về em hát suốt. Tôi lai em về, em vào phòng thay đồ , trong lúc đó tôi gặp bác trai biếu bác chút tiền thay quà. Bác quyết không nhận nhưng tôi cứ nhét vào tay bác làm bác cũng xuôi. Em thay đồ xong đi ra cầm theo ít quần áo, tôi chào cả nhà rồi lai em về HP. Ngồi sau tôi em ôm chặt cứng. Vừa đi vừa nói đủ thứ chuyện nên quãng đường về nhà như ngắn hơn. Về đến nhà đã là 9h tối. Mở điện thoại thấy một đống gọi nhỡ và tin nhắn của bọn bạn.
- Anh ở một mình à (em hỏi tôi)
- Uhm, em vào lau mặt thay đồ đi rồi cùng đến chỗ bạn anh sinh nhật.
- Thôi em ở nhà cũng được, tối về sớm nhé anh.
- Ở nhà cái gì, đi cùng anh luôn, bạn anh nó không để ý chuyện của em đâu.
- Nhưng em…
- Nhưng cái gì nữa, thay đồ nhanh đi em.
Tôi chở em tới MDM club, là nơi Sơn tổ chức sinh nhật. Tôi vốn không thích bar, vào đau đầu bm ra. Dẫn em vào bàn, hội bọn tôi đã có mặt đầy đủ, cả gấu của chúng nó nữa chứ, bọn bạn thấy Nhi thì ngạc nhiên lắm… Ơ đm cái gì nữa thế kia, sao Mai lại ở đây…

"Tại sao Mai lại ở đây" câu hỏi đó vừa xuất lên trong đầu thì Vũ đã tiến tới chỗ tôi.
- (Vũ) Đm đến muộn thế mày?
- (tôi) Tao vừa mới về đến HP, à đây là Nhi, bạn gái tao (tôi nói to để cho những người còn lại biết) Sơn chúc mừng sinh nhật nhé (vứt nó gói quà mua khi đang trên đường tới đây)
- (Nhi) Chào các anh chị, em là bạn gái anh Tuấn (vừa nói em vừa hướng mắt về phía Mai, chắc qua fb em cũng đã biết về Mai là bạn gái cũ của tôi)
- (Sơn) Tuấn ơi mày gay cơ mà, sao mày kiếm đâu ra em xinh gái thế này. ha ha.
- (Đạt) thằng này cứ giấu ae, sợ bọn tao bắt mất à mà mày giấu.
- (Thắng) thôi con xin các bố, các bố chém ít thôi em nó ngại kìa. Mà thằng Tuấn cũng bựa cơ, im ỉm xong dẫn ở đâu ra 1 em xinh thế này về làm bạn gái.
Cả lũ chém rôm rả làm Nhi ngượng chín mặt, cứ đứng ôm lấy cánh tay tôi. Bỗng nhiên Mai cầm ly rượu tiến tới chỗ tôi đứng.
- (Mai) lâu không gặp anh, uống với em 1 ly chứ. Bạn gái mới của anh dễ thương nhỉ. (Mắt liếc sang Nhi)
- (tôi) mới 1 tuần chứ mấy, làm gì mà lâu.
- (Mai) ồ thế hả, thế mà em cứ tưởng 1 tháng rồi cơ, nhớ ngày xưa anh xa em 1 tuần mà anh bảo dài như 1 tháng đây. Chắc anh quên rồi nhỉ.
- (tôi) Anh cũng tưởng là như 1 tháng cơ, nhưng không ngờ anh gặp được con bé này nên thời gian đối với anh chả là gì rồi. (nói xong tôi nâng cằm Nhi lên đặt vào đó một nụ hôn thật ngọt dưới ánh mắt khó chịu của Mai)
- (Nhi) Anh… mọi người nhìn kìa…
- (Vũ) thằng này mày ngon.
- (Sơn) em ơi hôm trước thằng Tuấn nó hôn anh như hôn em bây giờ đấy, ha ha.
Mai không nói gì, lẳng lặng đi ra bàn khác, hình như là hội của nhỏ. Bên đó có mấy lão già trung niên và mấy tay to con trông như bọn WWE và mấy con bé. Thôi kệ cm chúng nó. Tôi quay ra hỏi.
- Sao cái Mai nó vừa ở đây.
- (Sơn) nó qua chúc tao xong mày tới gặp ngay nó. Nó còn bảo anh Tuấn ở nhà khóc hay sao mà không đến, ha ha.
- (Vũ) Nó thấy mày dẫn Nhi đi cùng chắc tức lộn ruột.
- (Thắng) nó giờ giống quý bà ghê, vàng đeo đầy cổ.
Cả lũ chơi ở đây chán chê ra về đồng hồ đã chỉ 12h. Ra ngoài thằng nào thằng nấy đi chân không vững nữa rồi, chỉ có mấy đứa con gái còn tỉnh vì uống ít. Mà hôm nay tôi cũng bất ngờ với khoản uống rượu của Nhi, mấy thằng bạn tôi chúc ra chúc vào nhưng em vẫn uống hết, lúc cuối còn uống đỡ tôi. Gái quê mà tửu lượng kinh thật. Bọn tôi còn định ra hồ Đào uống tăng rượu mực nữa nhưng mấy con bé người yêu lũ bạn cản lại bắt về. Khiếp mới yêu đã quản như gì rồi. Tôi say quá không lái xe được nữa đành để Nhi chở.
Ngồi sau em mùi nước hoa phảng phất thật dễ chịu, tôi luồn hai tay ôm lấy vòng eo con kiến của em. Sương xuống trời thật lạnh. Vì có men rượu nên những ký ức của ngày xưa ùa về… Có lần tôi say Mai cũng chở tôi như vậy. Tôi nhớ lúc đó tôi không ôm Mai nhưng em cầm lấy tay tôi đặt vô bụng. “Anh ôm chặt vào, ngã thì khổ”… “Anh đã không biết uống thì uống ít thôi, báu bở gì rượu”… “Lần sau anh mà uống nhiều như thế thì đừng trách em”… Mai là thế, luôn tỏ ra khó chịu nhưng vô cùng quan tâm tới tôi. Nhớ có lần tôi sốt cao, Mai tới nhà chăm sóc tôi như một người vợ, nấu cháo, đút cho tôi từng thìa. “Trời thì lạnh mà anh ăn mặc phong phanh thế sốt là phải, bị vài lần cho nhớ”… ha ha, nói chuyện với người ốm như vậy đấy. Những cử chỉ lạnh lùng nhưng ân cần của Mai đối với tôi như một thói quen, tôi mặc định chuyện Mai ở bên cạnh tôi là chuyện đương nhiên. Hình bóng Mai trong tôi là quá lớn… Chính vì lẽ đương nhiên đó khi mất đi tôi sock như thế nào…
Trở về với hiện tại... Không kìm được lòng nữa. Nước mắt trào ra từ bao giờ. Tôi khóc đấy ư? Ha ha… đúng là nực cười. Tôi khóc vì một con đàn bà vì chạy theo đồng tiền mà bỏ rơi tôi ư. Không đáng đâu Tuấn ơi…
Về đến nhà, Nhi quay lại tháo quai mũ cho tôi.
- Ơ, anh sao thế, mắt mũi đỏ hoe thế này???
- Không có gì đâu (tôi nhìn ra chỗ khác)
- Em biết rồi, vì anh gặp lại chị M…
- Đừng nói nữa (Tôi ôm em thật chặt, nước mắt lại ứa ra)
Em xoa lưng tôi, vỗ về tôi như 1 đứa trẻ. Chúng tôi vẫn ngồi trước cửa nhà ôm nhau. Tôi buông em ra. Giờ đến lượt em… Mắt em đỏ hoe. Rồi em khóc lớn hơn, nấc lên như trẻ con. Tôi cuống quýt lau mắt cho em.
- Thôi, thôi anh xin, tại anh, tại anh.
- Em… thương anh quá… hic… hu… hu…
- Rồi rồi, anh cũng thương em, sao khóc to thế hàng xóm ra bấy giờ…
- Híc… hu… hu… giá em không làm nghề này… em sẽ xứng với anh hơn… hu… hu…
- Sao lại nói tới chuyện đó. Thôi nín đi nào (tôi vỗ về)
- Sao ông trời bắt em gặp anh… làm em yêu anh… nhưng em chỉ là…
- NÍN NGAY (tôi quát to, nhìn em tự trách tôi cũng đau lắm)
Dắt xe vào nhà, em chạy một mạch lên gác. Tôi ngồi dưới phòng khách với bao suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Định lấy chai rượu ra… nhưng nghĩ sao lại thôi. H tôi tỉnh như sáo rồi. Tôi cũng không rõ bây giờ em là gì của tôi, tôi cũng muốn đáp lại tình cảm của em… nhưng tôi cũng là con người… hiện tại tấm lòng của tôi chưa đủ rộng để chấp nhận em. Nghĩ tới công việc, nghề nghiệp của em tôi đau quá… Liệu tôi có nên chấm dứt luôn với em… cái suy nghĩ đó cứ lảng vảng trong đầu tôi. Dù bên ngoài tôi ra vẻ không quan tâm nhưng bên trong tôi nghĩ thế nào, nó vẫn quá mơ hồ. Tôi chửi thầm “Đm cái nghề chó chết này”… nhưng không có cái nghề đó sao tôi gặp được em. Em là người khỏa lấp những chỗ trống trong tim tôi, em ân cần như một người vợ hiền, một nàng dâu thảo… Và nếu tôi nói yêu em thì em có bỏ nghề không??? Yêu nhau rồi sau này tôi có dày vò em không??? Em có phản bội tôi không??? Rất nhiều câu hỏi hiện hữu trong đầu tôi. Tôi không muốn người yêu tôi làm điếm. Thở dài mở tủ lấy bao thuốc… tôi không nghiện thuốc… thuốc chỉ là thứ giảm áp lực cho tôi khi tôi gặp bế tắc trong công việc và cuộc sống. Rít một hơi dài. Những làn khói mở ảo như nỗi suy tư của tôi. Tôi hận chính tôi đã không dứt khoát với em ngay từ đầu, để đến bây giờ em yêu tôi như vậy. Giá như hôm đó tôi bỏ ra ngoài phòng và đi thẳng… Ha ha ha. Đúng là điên thật rồi.
Tôi về phòng… em nằm cuộn tròn như con mèo… khóe mi đọng lại những giọt nước mắt. Tôi quỳ xuống giường quan sát em ngủ. Thì thầm “Em vất vả rồi”. Đưa tay vuốt những sọi tóc của em. Em đẹp như thiên thần vậy. “Hồng nhan bạc phận” sao câu nói của ông cha lại ứng vào em chứ. Thời đại bây giờ hồng nhan thì tiền tỷ mà sao em lại khổ như thế? Tôi quay đi định xuống ghế sofa ngủ vì không muốn quấy rầy giấc ngủ của em. Thì có một lực níu tay áo tôi lại. Em lí nhí “Anh ghét em rồi à? Sao bỏ em đi?”.
Tôi quay lại, đặt lên môi em một nụ hôn thật dài. “Chỉ có điên mới ghét em!” tôi thì thầm. Em ôm tôi chặt cứng.
- Thôi nào buông anh ra, để anh đi đánh răng còn đi ngủ chứ.
- Không buông, nằm xuống đây với em.
- Ô hay, miệng toàn hơi rượu không đánh răng có mà chết à.
- Thế để em phục vụ anh.
- Vãi…
- Vãi gì?
- Đâu, hì.

- Há miệng ra (Em đưa bàn chải vào miệng tôi)

- Đưa cái mặt đây (Em lấy khăn lau mặt cho tôi)

- Xong rồi, về phòng thôi. - em nói
- Ơ, anh còn chưa đi vệ sinh mà? (tôi trêu em)
- Khiếp, anh này, còn định bảo em làm gì nữa?
- Thế mà cứ tưởng phục vụ trọn gói, ha ha.
Em hình như nóng máu rồi, tụt quần tôi xuống. Quá bất ngờ không kịp phản ứng tôi luống cuống chưa biết làm gì em đã cầm lấy thằng nhỏ của tôi đưa vào bồn cầu. 1s… 2s… 3s…
- Anh sao thế, sao còn chưa ra?
- (Lúc này tôi ngượng chín mặt rồi, tâm trí đâu mà đái)
- Ô hay, sao anh bảo cần phục vụ cả khoản này cơ mà??? Hi… hi
- Thôi thôi anh thua rồi (Tôi kéo quần lên đẩy em ra và đóng cửa nhà tắm lại)
Ra ngoài thấy em vẫn đứng ở cửa nhà tắm cười khúc khích. Tôi bế em lên đi vào phòng. Đặt em xuống giường, hai chúng tôi cuốn lấy nhau trong chăn… Đêm đó chúng tôi ôm nhau ngủ đến sáng… (Không làm gì đâu nha, các bác khỏi hóng  )

Sáng hôm sau dậy, tôi dẫn em đi ăn xôi thịt Lãn Ông, tôi nghiện món này nhất nên cũng muốn cho em nêm thử. Dường như khợp khẩu vị với em nên em ăn rất nhiệt tình, vừa ăn vừa nhìn tôi cười khì khì nữa chứ, trông dễ thương đến nối tôi chỉ muốn cắn. Ăn uống xong tôi chở em vòng vòng, hỏi em muốn đi đâu em bảo thích đi xem phim. Thế là 2 đứa chui vào rạp. Phim hài nên em cười suốt từ đầu đến cuối làm tôi cũng phải cười theo em. Xem xong thì cũng gần trưa rồi. 2 đứa đi ăn pizza. Vì món này lạ miệng nên em ăn nhiệt tình, công nhận em ăn nhiều, nhìn em ăn chăm chú tôi vui lắm cứ tủm tỉm cười. Xong 2 đứa nhìn nhau cười làm mấy bàn xung quanh họ để ý. Xấu hổ vđ.

Đến chiều tôi hỏi em có muốn đi chơi nữa không, em vẫn nhiệt tình bảo có, con bé này ham chơi thật. Chả còn chỗ nào nên tôi cho em đi công viên. Em thích đi tàu cao tốc nên chúng tôi chơi trò này 4 lần liền. Nhìn nụ cười của em rạng rỡ tôi cũng vui lây. 2 đứa chơi không sót trò nào, em cứ như trẻ con, hồn nhiên yêu đời. Nhìn ngắm dáng vẻ ngây thơ của em. Tôi đã quyết định. Tôi không cho phép thêm 1 thằng nào động vào em nữa. Em chịu quá đủ rồi. Em phải là của tôi. Riêng mình tôi.

Còn nữa